nhập vai mị châu kể lại chuyện an dương vương
Khi đến bên cạnh giếng Loa Thành, chàng ta đã khóc rất nhiều và tiếp tục uống đến lúc say. Sau đó, Trọng Thủy nhìn xuống giếng và thấy thấp thoáng hình bóng mờ mờ ảo ảo của mình mà tưởng Mị Châu. Tưởng chừng như được gặp lại người vợ sau bao ngày cách xa
1, Đóng vai nhân vật Mị Châu kể lại truyện" An Dương Vương, Mị Châu, Trong Thủy 2, Đóng vai Tấm kể lại truyện " Tấm Cám" 3, Tưởng tượng và viết tiếp cảnh Trọng Thủy sau khi chết gặp lại Mị Châu ở thế giới bên kia
Dàn ý đóng vai An Dương Vương kể lại truyện Mị Châu Trọng Thủy. I. Mở bài - Trọng Thủy xưng tôi giới thiệu về sự về sự xuất thân cả mình. - Dùng lời Trọng Thủy, dẫn dắt vào câu chuyện. II. Thân bài. 1. Trọng Thủy kể về lí do xuất hiện của mình trên mảnh đất
Anh/ chị hãy nhập vai nhân vật Mị Châu và kể lại câu chuyện đó với một kết thúc khác. BÀI LÀM Bóng tối giờ đang bao phủ ta, ánh sáng dường như tắt hẳn chẳng chừa dù chỉ một tia sáng, ta nhận ra mình đang ở trong một nơi tăm tối vô tận không có lối thoát, ta đã chết.
1. Hãy đóng vai Mị Châu để kể lại câu chuyện. 2. Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương, Mị Châu, Trọng Thủy. 3. Tưởng tượng mình là nhân vật Mị Châu kể lại toàn bộ câu truyện. Đóng vai nhân vật Mị Châu kể lại câu chuyện các giúp bạn hiểu rõ hơn về
Ich Möchte Dich Kennenlernen Auf Englisch. Trên đây là một số bài viết mang tính chất tham khảo. Nhập vai Mị Châu kể lại câu chuyện An Dương Vương và Mỵ Châu, Trọng Thủy hay và sáng tạo nhất. Mời các bạn đón đọc. Dương Vương là vua nước Âu Lạc, được thần Kim Quy giúp xây thành Cổ Loa. Xây dựng xong, thần ban cho nhà vua cái móng để làm cung thần. Cây cung thần mạnh mẽ đã giúp nhà vua nhiều lần đánh bại kẻ thù. Triệu Đà dẫn các con đến gặp Trọng Thủy để cầu thân với Mỵ Châu – con gái An Dương Vương. Sau một thời gian, nhờ sự tin tưởng và yêu thương của Mỵ Châu, Trọng Thủy đã hỏi về cây cung thần. Trọng Thủy biết được bí mật, lấy cớ về thăm vua cha, lấy trộm bảo cung đem về cho Triệu Đà. Triệu Đà vác cung đánh Âu Lạc. Dương Vương thấy giặc đến, nhưng vẫn chủ quan cho là có thần. Thua trận, An Dương Vương cưỡi ngựa đưa Mỵ Châu trở về biển. Nhưng họ đi đến đâu, kẻ thù theo đến đó. Vua cầu cứu thần Kim Quy, thần hiện ra nói “Giặc ở sau lưng vua”. Dương Vương tỉnh lại, liền rút kiếm chém Mị Châu rồi nhảy xuống biển tự tử. Quân Triệu Đà rút chạy, chiếm được Loa Thành, Trọng Thủy một mình theo bụi tìm Mỵ Châu. Khi lên bờ, thấy xác một người phụ nữ nằm đó, anh rất xót xa. Sau khi trở về, Trọng Thủy cẩn thận chôn cất Mỵ Châu rồi dìm xuống giếng. 2. Sơ lược vai Mị Châu trong việc kể chuyện Khai mạc Giới thiệu bản thân Tự giới thiệu mình là con gái vua An Dương Vương nước Âu Lạc. Cô ấy là một người nổi tiếng xinh đẹp và nhà vua yêu cô ấy bằng cả trái tim. Nhưng vì cả tin, không màng đến giặc ngoại xâm, tôi đã khiến cha ông mất nước, trở thành tội đồ. Bây giờ thì đã quá muộn để tôi hối hận. Nội dung thư – Về nguồn gốc của cây cung thần và việc thần giúp Kim Quy xây thành – Giúp cha xây thần Kim Quy đặt móng và lệnh làm cung – Cây cung này uy lực lắm, bắn một phát mà bắn nhiều tên. Với cung tên, quân Âu Lạc đi đâu cũng đánh tan quân Triệu Đà. – Sau khi yên bề gia thất, Triệu Đà cầu hôn Trọng Thủy – Trọng Thủy và ta thành vợ thành chồng. Anh ấy yêu tôi rất nhiều nên tôi luôn tin tưởng anh ấy – Một hôm, khi được hỏi về lịch sử và bí mật của đất nước mình, tôi không ngần ngại kể. Trước khi đi, tôi đã nói với anh ấy rằng nếu đất nước có loạn, hãy theo dấu vết mà tôi đã bỏ lại. – Ngay từ khi Triệu Đà đem quân sang đánh, cha ta đã rất chủ quan, tự tin về cung. Quân Triệu Đà chiếm được, nước mất nhà tan. – Không còn cách nào khác, bố dắt con chạy đi. Khi bạn đi ra biển, Thần Kim Quy xuất hiện và nói rằng kẻ thù đang ở ngay sau nhà bạn. – Tôi hiểu tất cả mọi thứ. Tôi cũng không oán hận, vì tôi hiểu rằng tội lỗi của tôi rất lớn. Đáy Đây là một bài học vô cùng quý giá đối với tôi. Tuy nhiên, tôi muốn nhắc nhở mọi người đừng quá tin tưởng người khác để rồi gặp phải những hậu quả đáng tiếc. 3. Đóng vai Mị Châu kể chuyện hay nhất “Ta kể chuyện Mị Châu ngày xưa Trái tim đặt nhầm chỗ trong đầu Cây cung thần vô tình đầu hàng kẻ thù Thế là chìm dưới đáy biển sâu”. Đó là bài thơ mà sau này người ta kể về nỗi bất hạnh của tôi. Với khuôn mặt dịu dàng, đoan trang, đoan trang và thùy mị, tôi được mệnh danh là cô gái sắc nước hương trời. Mỵ Châu là con gái yêu của vua An Dương Vương. Vì ngây thơ, trong sáng không biết âm mưu thâm độc của kẻ thù nên đã ra đi phạm tội bán nước. Đối với tôi đó là một bài học nhớ đời và nó khiến tôi hối hận rất nhiều. Cha tôi là một vị vua có tấm lòng yêu nước, thương dân. Anh làm tất cả để bảo vệ trái đất để cuộc sống của mọi người được bình yên. Vì vậy, ông quyết định xây dựng một lâu đài. Nhưng không hiểu sao khi bố tôi cho người lấp đất thì bị sập, xây dựng không thành. Vì vậy, chúng tôi quyết định lập một bàn thờ để nhờ các vị thần giúp đỡ. Cuối cùng, có một con rùa vàng từ phương đông đến tự xưng là thần Kim Quy và giúp cha xây thành. Sau nửa tháng, tòa thành kiên cố sừng sững giữa trời đất trước niềm vui khôn tả của vua, quan và nhân dân. Ba năm sau, rùa vàng rời hoàng cung. Trước khi đi, Thần Kim Quy đưa cho cha tôi một cây đinh và dặn ông phải làm lễ lạy. Khi kẻ thù đến, chỉ cần nhắm vào kẻ thù mà bắn, thì phước lành của thế giới sẽ kéo dài. Vua sai Cao Lỗ, cung thủ giỏi nhất của Loa Thành, đóng một cây cung lớn và dùng móng rùa làm mái chèo. Triệu Đà chinh phạt phương nam. Vua cha ta có tài sử dụng phép “linh quang kim quy” mà rùa vàng ban cho. Thật vậy, cây cung thần hoạt động hoàn hảo. Hàng ngàn quân địch ngã xuống chỉ bằng một phát bắn. Đất nước chúng ta chiến thắng rất nhiều và ăn mừng. Triệu Đà thấy vậy đành phải xin hòa. Ba tôi nhận lời cầu bình an. Có thể đây là một sai lầm lớn trong đời anh. Chẳng bao lâu, Triệu Đà sai người thay mặt con trai Trọng Thủy đến cầu hôn em. Với vẻ ngoài điển trai và sức quyến rũ mãnh liệt của anh ấy, chắc hẳn tôi đã phải lòng anh ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngay cả cha tôi cũng nhận lời của kẻ thù. Không chỉ vậy, anh ta còn để kẻ thù của mình sống ngẫu nhiên trong nhà như một kẻ “nuôi ong tay áo”. Sau một thời gian chung sống, tôi nhận ra mình yêu và tin tưởng anh hoàn toàn, anh cũng vậy. Tôi cảm nhận được tình yêu của anh ấy trong từng lời nói và hành động anh ấy làm. Một buổi tối, ngắm nhìn những bông hoa trong vườn, anh dịu dàng hỏi tôi chuyện gì đã xảy ra trước đây. Làm thế nào bạn có thể đánh bại đội quân khổng lồ ngay lập tức? Không chần chờ, tôi kể chuyện này cho chồng yêu. Sau đó, anh ta nói rằng sự tò mò của anh ta không được thỏa mãn và yêu cầu được xem cây cung thần. Coi anh ấy như người nhà, tôi bí mật dẫn anh ấy đến nơi cất giấu cây cung. Ít ngày sau, Trọng Thủy chợt đến nói với tôi “Nam nữ ân tình không thể quên, nghĩa là cha mẹ không thể bỏ con, hôm nay ta về thăm cha, ngày mai nước ta sẽ chia, phương bắc và phía nam, tôi hỏi gì?” Tôi nghẹn ngào trả lời Tôi có chiếc áo lông ngỗng, thường mặc trên người, đi đâu tôi cũng lấy lông ngỗng rải ở ngã tư đường để làm biển báo sẽ cứu nhau. Sáng hôm sau, Trọng Thủy trở về nhà. Tôi ở nhà chờ tin, đợi chồng không về mà quân giặc kéo đến. Cha tôi chủ quan, có cung nên bình tĩnh đánh cờ, không sợ giặc đến. Khi tôi lấy cây cung ra, cây cung thần dường như đã mất tác dụng. Anh ấy không thể phản ứng kịp thời và không thể làm gì khác ngoài việc đẩy tôi chạy để cứu mạng tôi và anh ấy. Cha tôi đành nhìn cảnh nước mất nhà tan. Mặc dù vậy, cha tôi không quên cô con gái yêu của mình. Anh ấy đặt tôi phía sau anh ấy và chạy về phía nam. Cuối cùng, người cha gọi rùa vàng đến cầu cứu vì không còn cách nào trốn thoát. Con rùa xuất hiện và nói “Kẻ ngồi phía sau bạn là kẻ thù.” Khi cha tôi nghe điều này, ông rút gươm và định chặt đầu tôi, vì ông rất tức giận. Trước khi chết, ta nói với nàng “Ngươi là con gái, nếu có lòng phản nghịch, có ý giết cha, chết đi cũng thành cát bụi.” Để loại bỏ sự xấu hổ và tức giận. Vì vậy, anh trở nên phẫn nộ, tự trách mình vì nghĩ rằng kẻ thù là bạn. Tiếc là không nghĩ tới việc Trọng Thủy đổi cung. Bây giờ, khi bi kịch ập đến, tôi nhận ra rằng đã quá muộn. Sau khi anh ta chết, máu đổ ra biển biến thành ngọc trai. Trọng Thủy đuổi đàn ngỗng xuống tìm xác ta đem về Loa Thành chôn cất. Xương của tôi biến thành đá quý. Không lâu sau, Trọng Thủy vì thương ta đã nhảy xuống giếng vì thấy bóng ta. Sau đó, ngọc trai được lấy từ biển và rửa sạch bằng nước giếng và ngọc trai trở nên sáng hơn. Điều này chứng tỏ sự trong trắng và tình yêu của tôi dành cho cô ấy. Lẽ ra chúng tôi đã có một tình yêu đẹp nếu không phải chịu hậu quả của chiến tranh. Là một người phụ nữ, tôi đã phải chịu đựng nỗi đau vô gia cư và sự tan nát cõi lòng. Đây là cái giá quá cao cho đất nước và sự trong trắng của tôi. Dựa trên câu chuyện đau lòng của mình, tôi khuyên các bạn hãy cảnh giác với các thế lực thù địch luôn âm mưu xâm lược nước ta. Chúng ta phải cố gắng luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, không để bi kịch xảy ra lần nữa. Bởi vì chiến tranh làm cho cuộc sống của mọi người trở nên khốn khổ. Đây cũng là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi chúng ta đối với đất nước. Cảm ơn bạn đã đọc bài viết Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy . Đừng quên truy cập Cakhia TV kênh trực tiếp bóng đá số 1 Việt Nam hiện nay để có những phút giây thư giãn cùng trái bóng tròn !
Đóng vai Mị Châu kể lại câu chuyện An Dương VươngĐóng vai nhân vật Mị Châu kể lại câu chuyện các giúp bạn hiểu rõ hơn về câu chuyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy cũng như tâm trạng của Mị Châu sau khi thấy được sai lầm mà bản thân đã tạo ra. Top 6 bài phân tích nhân vật Mị Châu siêu haySau đây là nội dung chi tiết tổng hợp các bài văn mẫu đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy hay và chi tiết sẽ là tài liệu tham khảo bổ ích cho các bạn học sinh. Mời các bạn cùng tham Hãy đóng vai Mị Châu để kể lại câu chuyệnĐược mệnh danh là một người con gái có tính tình hiền thục, đoan trang, nết na, thùy mị lại có gương mặt sắc nước hương trời. Tôi – Mị Châu là con gái yêu quý của vua hùng An Dương Vương. Vì ngây thơ trong sáng không biết được âm mưu thâm độc của kẻ thù nên tôi đã bị người lừa dối, phạm vào tội hại cha bán nước. Đối với tôi đó là một bài học để đời và khiến tôi vô cùng ân tôi là một vị vua có tấm lòng yêu nước, thương dân. Ông tìm ra mọi cách để bảo vệ cho đất nước, giữ cho mọi người dân có cuộc sống bình yên. Vì thế, ông đã quyết định xây thành ở đất Việt Thường. Nhưng chẳng hiểu sao, khi cha tôi cho người đắp đất đến đâu thì lở đến đấy, xây mãi không thành. Do vậy, tôi quyết định lập đàn cầu xin thần linh giúp đỡ. Cuối cùng có một con rùa vàng từ phương đông tìm đến xưng là thần Kim Quy, thông rõ việc trời đất đã ở lại và giúp cha tôi xây thành. Nữa tháng sau, một ngôi thành kiên cố, tráng lệ đã sừng sững đứng giữa đất trời trong niềm vui sướng ngập tràn của vua quan và dân chúng. Ba năm sau, rùa vàng từ giã hoàng cung. Trước khi ra về, Thần Kim Quy đã tặng cho cha tôi một cái móng vuốt bảo cha tôi làm lẫy nỏ. Hể giặc đến, cứ lấy nhằm vào quân giặc mà bắn thì vận nước sẽ đặng dài lâu. Vua sai Cao Lỗ người làm nỏ giỏi nhất Loa Thành làm một cái nỏ lớn rồi lấy vuốt rùa làm Đà sang xâm lược nước Nam. Vua cha tôi đã có dịp sử dụng chiếc “linh quang kim quy” thần cơ mà rùa vàng ban tặng. Thật vậy, chiếc nỏ thần đã phát huy công dụng một cách thần kì. Chỉ cần một phát bắn ra là hàng vạn quân địch ngã xuống. Nước ta thắng lớn và mở hội ăn mừng. Triệu Đà thua tâm phục khẩu phục và phải xin cầu hòa. Cha tôi đã nhận lời cầu hòa. Có lẽ đó là một sai lầm to lớn trong cuộc đời bao lâu, Triệu Đà cho người sang cầu hôn tôi cho con trai là Trọng Thủy. Với vẻ điển trai của chàng và sự thu hút mãnh liệt, chàng đã khiến tôi siêu lòng ngay lần đầu gặp gỡ mà lòng chẳng chút nghi ngờ. Cha tôi cũng thế, ông đã nhận lời cầu hôn của địch. Không những vậy, ông còn cho kẻ thù vào nhà ở rể chẳng khác nào “nuôi ong tay áo” mà chẳng hề hay một thời gian sống bên nhau tôi nhận ra tôi yêu và tin tưởng chàng tuyệt đối và chàng cũng vậy. Tôi cảm nhận được sự yêu thương qua từng câu nói, hành động của chàng. Vào một đêm nọ khi đang ngắm hoa ở ngự hoa viên, chàng khe khẽ hỏi tôi về chuyện lúc trước. Vì sau cha lại có thể thắng lớn trong tích tắc như vậy? Không một chút hoài nghi, tôi kể lại tường tận câu chuyện cho người chồng yêu hiểu. Rồi sau đó chàng bảo chưa thỏa sự tò mò và ngỏ lời muốn xem trộm nỏ thần. Xem chàng là người nhà nên tôi đã lén cha dẫn chàng vào nơi cất giấu nỏ. Xem xong tôi cùng chàng về phòng và không biết chuyện gì xảy ngày sau bỗng Trọng Thủy đến bên tôi và bảo rằng “Tình vợ chồng không thể lãng quên, nghĩa mẹ cha không thể vứt bỏ ta. Nay về phương bắc thăm cha, nếu mai hai nước bất hòa, Bắc Nam cách biệt ta tìm nàng lấy gì mà làm dấu?”. Tôi nghẹn ngào đáp rằng “Thiếp phận nữ nhi, nếu gặp cảnh cách biệt thì đau xót khôn nguôi. Thiếp có tấm áo choàng lông ngỗng thường mặc trên người, đi đến đâu thiếp sẽ bứt lông ngỗng rắc ở ngã ba đường làm dấu, ta sẽ cứu được nhau”.Vừa sáng hôm sau Trọng Thủy về nước. Tôi ở nhà chờ tin, chờ chồng thì mãi không thấy về nhưng quân giặc thì đã kéo đến. Cha tôi vì chủ quan đã có nỏ thần nên đã thản nhiên ngồi đánh cờ, không lo giặc đến. Đến khi lấy nỏ ra, dường như chiếc nỏ thần đã mất đi công dụng. Ông không kịp trở tay và chẳng làm được gì khác ngoài việc bảo toàn tính mạng. Cha tôi phải ngậm ngùi nhìn cảnh nước mất nhà tan mà bỏ trốn. Dù thế cha tôi cũng không quên con gái yêu của mình. Cha đã đặt tôi lên lưng ngựa phía sau ông rồi chạy mãi về phía Nam. Đến đường cùng không còn cách thoát thân, cha tôi xin cầu cứu rùa vàng. Rùa hiện lên bảo”Kẻ ngồi sau lưng ngươi là giặc”. Cha tôi nghe vậy liền rút kiếm toan chém đầu tôi vì quá tức khi chết tôi khấn rằng “Thiếp là phận con gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha chết đi sẽ thành cát bụi. Còn nếu một lòng trung hiếu mà bị người đời lừa dối thì chết đi sẽ biến thành ngọc châu để rửa sạch nỗi nhục thù”. Vậy là tôi đã ra đi trong sự uất hận và tự trách bản thân mình vì nhầm tưởng giặc là bạn. Tôi hối hận vì không nghĩ ra được Trọng Thủy đã tráo nỏ thần. Tôi không nhận ra câu nói ẩn ý của hắn trước khi về nước. Giờ đây, khi mà bi kịch ập đến tôi mới muộn màng nhận khi tôi chết, máu tôi chảy xuống biển, trai ăn phải biến thành hạt châu. Trọng Thủy theo dấu lông ngỗng tìm đến xác tôi đem về Loa Thành mai táng. Xương tôi hóa thành ngọc thạch. Không lâu sau, vì thương nhớ tôi Trọng Thủy đã gieo mình xuống giếng vì thấy bóng tôi. Về sau, người đời đã lấy ngọc châu ở biển đem rửa với nước giếng thì thấy ngọc càng sáng. Điều đó chứng minh tôi trong sáng và tình yêu nghiệt ngã của tôi và chàng. Lẽ ra chúng tôi sẽ có mối tình đẹp nếu không phải chịu ảnh hưởng của chiến tranh. Là người phụ nữ nhưng tôi đã gánh chịu những đau đớn của cảnh nước mất nhà tan và tình yêu tan vỡ. Đó là cái giá quá đắt dành cho đất nước tôi và đất nước vì sự ngây thơ của câu chuyện đau lòng của tôi, tôi khuyên các bạn nên đề cao cảnh giác với các thế lực thù địch luôn hâm he nước ta. Ta phải cố gắng luôn luôn sẵn sàng để chiến đấu, không để cảnh lầm than phải xảy ra thêm một lần nào nữa. Vì chiến tranh đã làm cuộc sống của mọi người phải lầm thang đau khổ. Đó cũng là trách nhiệm và nghĩa vụ của mỗi người dân chúng ta đối với đất Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương, Mị Châu, Trọng ThủyTôi là Mị Châu, con gái của vua An Dương Vương. Được vua cha yêu thương hết mực nhưng tôi cũng gieo vạ lớn cho cha và đất nước vì nhẹ dạ và ngây thơ tin người. Câu chuyện của tôi là một bài học đắt giá để người đời soi vào, lấy đó làm lòi răn về sự cảnh giác. Cho đến tận bây giò cái cảm giác đau đớn vì bị phản bội vẫn còn âm ỉ trong khi giúp cha tôi xây thành cổ Loa, thần Kim Quy cho cha tôi một cái móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể giết hàng ngàn quân địch. Cha tôi chọn trong đám gia thần được một người làm nỏ rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho Lỗ làm chiếc nỏ thần. Lỗ gắng sức trong nhiều ngày mới xong. Chiếc nỏ rất lớn và rất cứng, khác hẳn với những nỏ thường, phải tay lực sĩ mới giương nôi. Cha quý chiếc nỏ thần vô cùng, lúc nào cũng treo gần chỗ bấy giờ Triệu Đà chúa đất Nam Hải, mấy lần đem quân sang cướp đất Âu Lạc, nhưng vì cha tôi có nỏ thần, quân Nam Hải bị giết hại rất nhiều nên Đà đành cố thủ đợi chờ thòi cơ. Triệu Đà thấy dùng binh không được, bèn xin giảng hòa với cha tôi, sai con trai là Trọng Thuỷ sang cầu thân, nhưng chủ ý là tìm cách phá chiếc nỏ thần. Điều này thì về sau, khi quân đà kéo sang và nỏ thần không còn hiệu nghiệm, cùng cha bỏ trông tôi mới vỡ lẽ. Trong những ngày đi lại để giả kết tình hoà hiếu, Trọng Thuỷ gặp tôi. Lúc bấy giờ tôi là một cô gái mới lớn, một thiếu nữ mày ngài, mắt phượng. Trọng Thuỷ đem lòng yêu tôi, tôi dần dần cũng xiêu lòng. Và dần trở nên thân thiết, không còn chỗ nào trong Loa thành mà tôi không dẫn chàng đến xem. Cha tôi không nghi kỵ gì cả. Thấy đôi trẻ thương yêu nhau, vua liền gả tôi cho Trọng Thuỷ. Chàng cùng chung sống trong cung điện với tôi. Một đêm trăng sao vằng vặc, trong câu chuyện tỉ tê, Trọng Thuỷ hỏi Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được? Tôi vô tư đáp- Có bí quyết gì đâu chàng, Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần bắn một phát chết hàng nghìn quân địch, như thế còn có kẻ nào đánh nổi được?Chàng ngỏ ý muốn xem chiếc nỏ. Tôi không ngần ngại, ngây thơ chạy ngay vào chỗ nằm của cha, lấy nỏ thần đem ra cho chồng xem, lại chỉ cho chàng biết cái lẫy vốn là chiếc móng chân thần Kim Quy và giảng cho Trọng Thủy cách bắn. Trọng Thủy chăm chú nghe, chăm chú nhìn cái lẫy, nhìn khuôn khổ cái nỏ hồi lâu, rồi đưa cho tôi cất đó, Trọng Thủy xin phép cha tôi về Nam Hải, Trọng Thủy thuật lại cho Triệu Đà biết về chiếc nỏ thần. Đà sai một gia nhân chuyên làm nỏ, chế một chiếc lẫy nỏ giống hệt của An Dương Vương. Lẫy giả làm xong, Trọng Thủy giấu vào trong áo, lại trở sang Âu Lạc. Thừa lúc bố tôi không để ý, Trọng Thủy đánh tráo ăn cắp nỏ Thủy lấy cớ "nghĩa mẹ cha không thể dứt bỏ" nói dối về phương Bắc thăm cha. Tôi buồn rầu lặng thinh, Trọng Thủy nói tiếp Bây giò đôi ta sắp phải xa nhau, không biết đến bao giở gặp lại! Nếu chẳng may xảy ra binh đao, biết đâu mà tìm?Tôi tin lời chàng ngay, lòng đau đớn nói- Thiếp có cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì thiếp sẽ rắc lông ngỗng ở ngã ba đường, chàng cứ chạy theo dấu lông ngỗng mà đất Nam Hải, Trọng Thủy đưa cái móng rùa vàng cho cha. Chỉ ít ngày sau, Triệu Đà đã ra lệnh cất quân sang đánh Âu Lạc. Nghe tin bao, cha cậy có nỏ thần, không phòng bị gì cả. Đến khi quân giặc đã đến sát chân thành, cha sai đem nỏ thần ra bắn thì không thấy linh nghiệm nữa. Quân Triệu Đà phá cửa thành, ùa vào. Cha vội lên ngựa, để tôi ngồi sau lưng, phi thoát ra cửa sau lưng cha, tôi bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc chạy luôn mấy ngày đêm đến Dạ Sơn gần bờ biển. Hai cha con định xuống ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã gần đến. Không còn lối nào chạy, cha liền hướng ra biển, khấn thần Kim Quy phù hộ cho mình. Cha vừa khấn xong thì một cơn gió lốc cát bụi bốc lên mù mịt, làm rung chuyển cả núi rừng. Thần Kim Quy xuất hiện, bảo cha rằng- Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!Cha tỉnh ngộ, tôi cũng đau đớn hiểu ra sự tình, nguyện sinh nhận cái chết để chuộc lỗi lầm khủng khiếp mà mình đã gây ra. Tuy vậy lòng tôi không khỏi ân hận. Tôi tự trách mình đã gây ra cảnh mất nước, trách Trọng Thủy lợi dụng tình yêu của câu chuyện của chính mình, tôi khuyên các bạn lúc yêu đừng nên mù quáng mà đánh mất chính mình, đừng để sai lầm của mình mà tạo ra sự mất mát và đau khổ của người khác. Tôi cố gắng làm những việc tốt để mong bù lại tội lỗi mà mình đã gây Tưởng tượng mình là nhân vật Mị Châu kể lại toàn bộ câu truyện"Tôi kể ngày xưa chuyện Mị ChâuTrái tim lầm chỗ để trên đầuNỏ thần vô ý trao tay giặcNên nỗi cơ đồ đắm biển sâu."Đó là một bài thơ mà người sau đã kể lại sự việc tai họa của tôi. Tôi là Mị Châu con gái của vua An Dương Vương. Ông yêu thương tôi hết mực, chiều chuộng con gái. Ấy vậy mà vì sự ngu ngốc của mình tôi đã trở thành tội đồ của cả dân tộc, được thế hệ sau nhắc đến như một bài học đắt giá cho sự cảnh giác. Câu chuyện quanh một chiếc bảo bối thần kì - chiếc Nỏ thần và người đàn ông mà tôi yêu thương nhẹ dạ cả tin, đã cho tôi một bài học lớn trong cuộc đời ấy, cha tôi cho xây thành Cổ Loa, nhưng xây mãi mà vẫn bị đổ. Trong lúc gặp khó khăn đó, may thay nhờ thần Kim Quy cứu giúp, cha tôi đã xây dựng được một khung thành vững chắc, đào hào sâu. Vị thần còn cho cha tôi một cái một cái móng của chính mình để làm nỏ thần. Nhờ có thêm cái móng đó sẽ giúp nâng sức mạnh của chiếc nỏ lên gấp vạn lần, bắn trăm trúng cả chăm, có thể giết hàng ngàn quân địch. Cha đã giao nhiệm vụ làm chiếc nỏ thần cho một người cao tay, khéo léo, tên là Cao Lỗ. Sau khi Cao Lỗ tỉ mỉ làm xong chiếc nỏ thần, chiếc nỏ trở thành bảo bối quý, lúc nào cũng để cạnh gần bấy giờ, bên Nam Hải có tên Triệu Đà luôn lăm le muốn xâm lược Âu Lạc, nhưng cứ cho quân sang đánh thì đều bị thất bại dưới tay cha tôi. Triệu Đà không từ bỏ, tìm cách khác, ông ta giảng hòa với cha tôi bằng kế mượn con trai của chính mình sang cầu thân và tìm cách phá chiếc nỏ thần của cha tôi. Trong những ngày tháng hòa hiếu, Trọng Thủy gặp tôi và đem lòng yêu tôi. Tôi lúc đó là một thiếu nữ mới lớn, được dân gian truyền rằng là một nàng công chúa xinh đẹp mày ngài mắt phượng. Dần dần tôi cũng xiêu lòng với Trọng Thủy, cha tôi đã quyết định đồng ý gả tôi cho chàng, mà lòng không mảy mai một chút nghi ngờ. Rồi chàng sang chung sống trong cung điện của Âu Lạc. Vào một đêm, hai chúng tôi đi dạo dưới ánh trăng vàng, chàng có hỏi tôi một câu "Nàng ơi, bên Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được vậy?" Tôi thành thật mà đáp lại chàng "Có gì đâu chàng, Âu Lạc có thành cao hào sâu, lại có thêm chiếc nỏ thần bắn trăm chết cả trăm, ai mà đánh lại được."Trọng Thủy ngỏ ý muốn xem bảo vật, tôi đã không ngần ngại mà mang nỏ cho chàng xem, chỉ bí quyết của chiếc nỏ, dạy chàng cách dùng. Chàng xem chiếc nỏ một cách tỉ mỉ, nghe tôi kể, rồi để lại đúng vị lâu sau, chàng xin phép vua cha về Nam Hải, chàng đã thuật lại mọi chuyện cho Triệu Đà biết, ông ta đã làm lại chiếc nỏ thần y hệt nhằm đánh tráo với chiếc thật của cha tôi. Trở về Âu Lạc, cha thiết rượu tiệc ăn mừng, chàng đã chuốc rượu cho cha tôi say rồi đánh tráo chiếc nỏ. Hôm sau, tôi có thấy chồng mình khá bồn chồn đứng ngồi không yên, tôi hỏi han " Chàng có gì lo lắng phải không?" Chàng đáp "Phụ vương dặn phải về ngay để lên miền Bắc, miền Bắc xa lắm nàng ạ. Bây giờ đôi ta phải xa nhau không biết bao giờ mới được gặp lại. Nếu chẳng may xảy ra binh đao, tôi biết đâu mà tìm nàng?" Lòng tôi cũng buồn rầu lắm tôi nói mình có chiếc áo choàng lông ngỗng, tôi sẽ rải lông ngông, chàng cứ theo dấu đó mà đến Nam Hải, chàng đưa ngay nỏ thần cho cha mình, Triệu Đà nhanh chóng đưa quân sang đánh. Cha tôi vẫn cậy có nỏ thần mà không phòng bị gì cả, nhưng đến khi nhận ra chiếc nỏ thần đã bị mất, giặc đã vào đến tận chân thành. Cha nhanh chóng leo lên lưng ngựa và mang tôi theo, ngồi sau lưng cha, tôi vẫn ngu ngốc rắc lông ngỗng trên đường. Cha thấy quân giặc vẫn đuổi bám chạy theo sau. Thấy đường núi quanh co, không còn cách nào khác, cha khấn thần Kim Quy cứu giúp. Thần bảo cha tôi rằng " Giặc sau lưng nhà vua đây!"Cha nhận ra, tôi cũng tỉnh ngộ, tôi đau khổ nhận thấy mình thật ngu ngốc, tôi chấp nhận nhận lấy cái chết. Tôi rất ân hận, hận bản thân rất nhiều. Bản thân mình chính là nguyên nhân gây ra cảnh đất mất nhà tan. Tôi trách Trọng Thủy tại sao lại lợi dụng lòng tin của tôi, tại sao lại lỡ lừa gặt tôi. Trọng Thủy yêu thương tôi sâu sắc, vẫn phóng ngựa đi tìm tôi, thấy xác tôi chàng đau đớn vô cùng, chàng khóc trong tuyệt vọng. Chàng đem xác tôi mai táng trong thành rồi tự mình kết liễu cuộc đời tại chiếc giếng ngày xưa tôi thường cũng nhận ra rằng chính tôi và Trọng Thủy cũng là nạn nhân của cuộc chiến này. Từ câu chuyện của tôi, nó đã để lại bài học quý giá về sau về sự cảnh giác. Và tôi cũng muốn nhắn nhủ một điều rằng Hãy yêu thương và xóa tan đi hận các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Tài liệu của có thể tải về tập tin thích hợp cho bạn tại các liên kết dưới đây.
1. Dàn ý đóng vai Trọng Thủy và kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy ngắn gọn nhất Trọng Thủy kể về lí do xuất hiện của mình trên mảnh đất Âu Lạc ‐ Vì đất nước Âu Lạc có vũ khí lợi hại nên cha ta đã thất bại trong cuộc chiến xâm lược nước Đang Xem Tham Khảo 7 nhập vai mị châu kể lại chuyện an dương vương hay nhất ‐ Nuôi hận thù cùng mưu chiếm nước Âu Lạc, cha đã sai ta sang làm ở rể mục đích gián điệp xem vũ khi lợi hại của nước Âu Lạc đó là gì. Lúc đầu bản thân ta không chịu, nhưng sau khi hiểu ra ý định của cha nên ta đã đồng ý. Trọng Thủy kể về quá trình lừa dối Mị Châu ‐ Lúc đầu ta sang Âu Lạc với ý định trộm cung thần tiêu diệt Âu Lạc, nhưng bỗng nhiên ta phải lòng Mị Châu. ‐ Nhưng tình riêng không thắng nổi chí lớn, ta buộc lòng phải phản bội Mị Châu. Ta dụ Mị Châu dẫn đi thăm Âu Lạc, xem bảo vật quốc gia. Chia sẻ cảm nghĩ về nước Âu Lạc thành lớn, kiên cố, hào sâu. Mị Châu kể quá trình xây thành và chế tạo nỏ Lúc đầu rất khó khăn, nhưng rùa vàng đã giúp đỡ. → Sau đó ta đã hiểu hết về đặc điểm của đối thủ. Ta lợi dụng lòng tin của Mị Châu để học cách sử dụng chiếc nỏ thần. Mị Châu quá ngây thơ cả tin mà chỉ hết cho ta biết. Xem Thêm 6 cá chép biển hot nhấtTa cảnh báo với Mị Châu mà Mị Châu không mảy may nghi ngờ. Thậm chí khi ta ngỏ ý muốn tìm nàng cách nào nếu như có chuyện gì thì nàng cho biết sẽ rải lông ngỗng chỉ đường cho ta đi theo. Trọng Thủy kể về quá trình đánh chiếm Âu Lạc ‐ Sau khi mang được cung thần về, vua cha ta vui mừng lắm, lập tức đem quân đánh Âu Lạc. ‐ Vua An Dương Vương chủ quan cho rằng mình có bảo vật nên thản nhiên, bình tĩnh đánh cờ. ‐ Cha con ta dẫn binh truy kích đến bờ theo lông ngỗng của Mị Châu thì mất dấu. Trọng Thủy kể về cái chết của Mị Châu và quyết định tự vẫn của mình ‐ Ta bắt tên lính sống sót tra hỏi thì được biết An Dương Vương đã dùng chiếc sừng tê giác 7 tấc rẽ nướ theo rùa vàng xuống biển. Rùa vàng kết tội Mị Châu nẻn vua cha đã giết nàng. Trước khi chết, Mị Châu cầu xin bày tỏ sự trong sạch của mình. Trai sò ăn phải máu nàng chảy xuống biển đều hóa thành ngọc. ‐ Ta ôm xác Mị Châu khóc nức nở, vô cùng ân hận. ‐ Vì quá nhớ nàng nên lúc ta đang tắm, nhìn xuống giếng thấy bóng nàng liền nhảy xuống. Trước khi gặp nàng, ta đã cầu xin nếu Mị Châu tha tha thứ cho ta, hãy đem viên ngọc xuống giếng rửa sạch, để viên ngọc được sáng hơn. Xem thêm Tóm tắt truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy 2. Đóng vai Trọng Thủy và kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy ngắn gọn nhất Khi đó cha ta là vua của Triệu Đà muốn chiếm đất Âu Lạc để mở mang bờ cõi, nhờ đó mà cha ta có thể thống lĩnh hàng trăm vạn người. Với mong muốn này, vua cha đã chuẩn bị một đội quân tinh nhuệ tiến hành cuộc chiến tranh mở rộng lãnh thổ. Lại biết nước Âu Lạc xây đồn mãi mà vẫn là kinh đô, ngày qua ngày vẫn chưa xong, lòng cha ta càng vui hơn. Cha có lúc nói với tôi rằng, có thể là ý trời, nếu thiên thời địa lợi, nhân hòa, ngày mai sẽ xuất quân đánh vào trong kinh đô. Cha ta Triệu Đà đem quân sang đánh Âu Lạc, nhưng bất ngờ khi bước vào đó là một đồn lũy kiên cố trên mảnh đất sừng sững trước mắt. Vua cha vô cùng kinh ngạc và không thể tin vào mắt mình, nhưng cha ta quyết định chinh phục thành với một đội quân lớn. Cánh quân thứ nhất tiến vào cổng thành để phá cổng, cánh quân thứ hai sẵn sàng bắn cung vào thành, quân phía sau tiếp tế cho hai cánh quân phía trước. Cha ta cưỡi voi, tay cầm gươm hùng hổ ngồi chỉ huy. Ta đã nghĩ rằng cha có thể chiến thắng trở về với lực lượng hùng hậu như vậy, nhưng cuối cùng mọi chuyện không như mong đợi. Vua cha kinh ngạc trước chiến thắng của đạo quân yếu kém ở Âu Lạc. Xem Thêm Xem Ngay 5 sao nhãng tốt nhấtSố lượng quân trở về rất ít, không biết rằng từ đâu hàng trăm mũi tên từ các phía của thành bay tứ phía, trúng hàng trăm người. Người bị trúng chết ngay lập tức. Vua cha rút quân về kể cho ta nghe chuyện này. Người đang giận dữ rồi sau đó lắng xuống một lúc lâu và nghĩ về việc giả vờ cầu thân để xin hòa. Cha ta sai ta vào triều đình bên đó để cưới con gái duy nhất của vua Âu Lạc để thăm dò xem bên nước Âu Lạc có vũ khí gì mà lợi hại đến như vậy. Và đây cũng là cơ hội để vua cha ta phục thù. Ta cũng thay mặt nhà vua cha vui vẻ nhận lời. Đến thành Cổ Loa, ta được chiêm ngưỡng vẻ đẹp nàng công chúa xinh đẹp. Nàng tên là Mị Châu, nàng có đôi mắt sâu, làn da trắng và đôi môi đẹp. Ta đã yêu nàng ấy ngay từ cái nhìn đầu tiên. Yêu nàng là thế, mê sắc đẹp của nàng là thế, nhưng ta không thể quên nhiệm vụ. Ở lâu trong cung vua An Dương Vương, ta bắt đầu dò hỏi về bí mật nọ. Vợ ta – Mị Châu ngây thơ và trong sáng đã kể cho ta nghe mọi chuyện mà không chút nghi ngờ. Chiếc nỏ này là của Kim Quy Rùa Vàng, nàng cũng chỉ cho cho ta xem và cho ta biết nó được cất giữ ở đâu. Một hôm lợi dụng lúc vắng người, ta liền lấy trộm cây nỏ thần rồi bịa ra một cái cớ để về quê thăm cha. Vốn là vợ chồng, ta rất yêu Mị Châu nên trước khi đi, ta dặn nàng nếu có chuyện gì thì hãy khoác áo lông ngỗng rải lông trên đường để tìm nàng. Vừa lấy được cây nỏ thần, vua cha ta vô cùng mừng rỡ và ngay lập tức đem quân đánh chiếm nước Âu Lạc. Vua An Dương Vương không thấy nỏ thần nên quân thua ngày càng nhiều, thành Cổ Loa thất thủ. Nhà vua cưỡi ngựa cùng con gái và chạy trốn. Mị Châu làm đúng như lời ta dặn, cha ta và ta cứ đi theo vết lông ngỗng được rải trên đường. Khi dấu lông ngỗng đã hết, ta bỗng thấy nàng nằm trên bãi cát, những giọt máu đỏ tươi chảy ra từ vết cắt trên cổ chứa đầy sự uất ức. Ta xót xa chạy ngay đến ôm nàng vào lòng và khóc lớn. Sau những ngày mất nàng, tâm hồn ta dường như cũng chết. Trái tim ta như quặn thắt, ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, ta không ăn không uống. Một hôm ta đứng trước giếng soi mình xem mình đã làm nên tội lỗi gì với người con gái ta yêu nhất. Thấy bóng dáng của nàng, ta liền nhảy ngay xuống ôm nàng với tất cả nỗi nhớ nhung, tiếc nuối và hối hận. Xem thêm Phân tích nhân vật An Dương Vương chọn lọc được điểm cao 3. Đóng vai Trọng Thủy và kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy ấn tượng nhất Ta là Trọng Thủy, con trai vua Triệu Đà ở phương Bắc. Khi An Dương Vương nước Âu Lạc xây Loa Thành được ít lâu, cha ta kéo quân sang đánh. Vì An Dương Vương có nỏ thần Kim Quy một phát bắn chết vạn người, quân của cha ta đại bại chạy về Trâu Sơn không dám đánh nữa. Cha ta biết không thể thắng được, cầu hòa và chờ dịp khác. Chẳng bao lâu, vua cha yêu cầu An Dương Vương gả người con gái yêu quý là Mị Châu cho con trai mình. Nghĩ cha ta thật lòng, An Dương Vương vui lòng nhận và cho cha về sống ở Loa Thành. Trước khi sang Âu Lạc, cha ta đã căn dặn cẩn thận và giao nhiệm vụ cho ta phải đi cướp bí mật của nỏ thần. Ban đầu ta phải giả vờ yêu Mị Châu để công việc của ta dễ dàng hơn, nhưng dần dần, trước vẻ đẹp và bản chất dịu dàng của nàng ấy, ta đã yêu nàng từ bao giờ không biết. Ta với nàng sống với nhau hòa thuận, hạnh phúc. Tuy nhiên, ta vẫn không quên sứ mệnh quan trọng mà cha ta tin tưởng giao phó. Một đêm trăng đẹp, ta hầu rượu quý cố chuốc cho An Dương Vương ngủ say. Khi mọi người đã ngủ say rồi, ta nhẹ nhàng hỏi Mị Châu nơi cất giấu cây cung thần và xin được tận mắt chứng kiến. Nàng vui vẻ dẫn ta đi và còn chỉ cho ta biết chiếc nỏ thần là một cái lẫy có móng rùa vàng. Ta bí mật làm một cái lẫy giả giống hệt, thay vào đó. Sau khi lấy được nỏ thần, ta liền kiếm cớ về thăm cha. Lúc chia tay, ta nói với Mị Châu rằng “Tình vợ chồng không thể lãng quên, nghĩa mẹ cha không thể dứt bỏ, nay ta trở về với cha, nếu hai nước bất hòa, Nam Bắc cách biệt, ta muốn tìm nàng, lấy gì làm dấu?” Mị Châu bật khóc đáp “Thiếp phận nữ nhi, nếu gặp cảnh li biệt thì đau đớn khôn xiết. Thiếp có chiếc áo gấm lông ngỗng, thường mặc trên mình, đi đến đâu sẽ rứt lông mà rắc ở ngã ba đường đến đấy để làm dấu, như vậy sẽ có thể cứu được nhau.” Ta về nước dâng nỏ thần cho vua cha. Vua cha mừng lắm, liền sai quân đánh Âu Lạc. Một đạo quân mấy vạn người ầm ầm tiến sát Loa Thành, không thấy An Dương Vương giao chiến. Khi cha dẫn quân đến cổng thành, An Dương Vương hạ lệnh bắn cung thần. Thấy nỏ không còn tác dụng, bèn đặt Mị Châu lên ngựa chạy về phương Nam. Ta và một số binh sĩ đang đuổi theo dấu lông ngỗng. Khi đến bãi biển thì không thấy An Dương Vương đâu cả, chỉ thấy xác Mị Châu nằm trên vũng máu, đầu đã bị chém đứt lìa khỏi cổ. Vô cùng đau xót, ta đưa xác nàng về Loa Thành chôn cất. Ngày qua ngày ta phủ phục trước mộ nàng và thương tiếc không ngừng. Ta tự trách mình và giận bản thân kinh khủng. Vì ta phản bội, nàng đã vô tình mắc tội giúp giặc khiến tan cửa nát nhà. Tội lỗi của ta là không thể tha thứ. Tư chỉ có thể dùng cái chết để chuộc tội. Ta chợt nghĩ đến cái giếng Loa Thành, nơi tôi và nàng cách đây chưa lâu thường cùng nhau soi bóng. Top 7 nhập vai mị châu kể lại chuyện an dương vương tổng hợp bởi Tin Tức Giáo Dục Học Tập Tiny Top 3 mẫu Đóng vai nhân vật Mị Châu kể lại câu chuyện siêu hay Tác giả Ngày đăng 10/09/2022 Đánh giá 545 vote Tóm tắt Tôi – Mị Châu là con gái yêu quý của vua hùng An Dương Vương. Vì ngây thơ trong sáng không biết được âm mưu thâm độc của kẻ thù nên tôi đã bị … Khớp với kết quả tìm kiếm Sau đó, Trọng Thủy xin phép cha tôi về Nam Hải, Trọng Thủy thuật lại cho Triệu Đà biết về chiếc nỏ thần. Đà sai một gia nhân chuyên làm nỏ, chế một chiếc lẫy nỏ giống hệt của An Dương Vương. Lẫy giả làm xong, Trọng Thủy giấu vào trong áo, lại trở … Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy Tác giả Ngày đăng 07/19/2022 Đánh giá 240 vote Tóm tắt Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy – Bài văn số 1. Tôi là Mị Châu, con gái của vua An Dương Vương. Được vua cha yêu thương … Khớp với kết quả tìm kiếm Ngựa chạy luôn mấy ngày đêm đến Dạ Sơn gần bờ biển. Hai cha con định xuống ngựa ngồi nghỉ thì quân giặc đã gần đến. Không còn lối nào chạy, cha liền hướng ra biển, khấn thần Kim Quy phù hộ cho mình. Cha vừa khấn xong thì một cơn gió lốc cát bụi bốc … Văn mẫu lớp 10 Kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy bằng lời của em với một kết thúc khác Dàn ý & 6 bài văn mẫu lớp 10 hay nhất Tác giả Ngày đăng 10/03/2022 Đánh giá 318 vote Tóm tắt Sao chàng lại hành động bất nhân đến vậy? Chàng đã phản bội niềm tin yêu của ta, đã khiến cha con ta đến đường cùng, đẩy nhân dân Âu Lạc vào lầm than, tăm tối … Khớp với kết quả tìm kiếm Ít lâu sau, Triệu Đà đem quân sang xâm lược Âu Lạc. An Dương Vương lấy nỏ thần ra bắn, mỗi phát chết hàng vạn tên giặc. Quân Triệu Đà thất bại thảm hại. Chúng hoảng sợ quay đầu chạy về đến núi Trâu, cầm cự được vài ngày rồi rút về nước. Dân chúng Âu … Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy Tác giả Ngày đăng 08/19/2022 Đánh giá 471 vote Tóm tắt Bài văn số 1 Tôi là Mị Châu, con gái của vua An Dương Vương. Được vua cha yêu thương hết mực nhưng tôi cũng gieo vạ lớn cho cha … Khớp với kết quả tìm kiếm Được mệnh danh là một người con gái có tính tình hiền thục, đoan trang, nết na, thùy mị lại có gương mặt sắc nước hương trời. Tôi – Mị Châu là con gái yêu quý của vua hùng An Dương Vương. Vì ngây thơ trong sáng không biết được âm mưu thâm độc của kẻ … Hãy đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy Tác giả Ngày đăng 08/09/2022 Đánh giá 321 vote Tóm tắt Tôi là Mị Châu, con gái của vua An Dương Vương. Được vua cha yêu thương hết mực nhưng tôi cũng gieo vạ lớn cho cha và đất nước vì nhẹ dạ và ngây thơ tin người. Khớp với kết quả tìm kiếm Sau khi giúp cha tôi xây thành cổ Loa, thần Kim Quy cho cha tôi một cái móng của mình để làm lẫy nỏ mà giữ thành. Theo lời thần dặn, nỏ có được cái lẫy làm bằng móng chân thần sẽ là chiếc nỏ bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể giết … Hãy đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy Tác giả Ngày đăng 12/21/2022 Đánh giá 358 vote Tóm tắt Tôi là Mị Châu, con gái của vua An Dương Vương. Được vua cha yêu thương hết mực nhưng tôi cũng gieo vạ lớn cho cha và đất nước vì nhẹ dạ và ngây thơ tin người. Khớp với kết quả tìm kiếm Trường Tiểu học Thủ Lệ xin giới thiệu đến các em bài văn mẫu Vào vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy nhằm giúp các em học sinh lớp 10 có thêm nhiều tư liệu tham khảo, trau dồi vốn từ, củng cố kiến thức để biết cách làm … Top 10 Bài văn kể lại truyện “An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy” bằng lời của anh chị với một kết thúc khác lớp 10 hay nhất Tác giả Ngày đăng 02/26/2023 Đánh giá 575 vote Tóm tắt Thành lũy kiên cố, vững chắc thuận lợi cho việc phòng thủ, thành xây theo hình trôn ốc, rộng hơn ngàn trượng, thành được gọi với tên Loa Thành, vào đời Đường … Khớp với kết quả tìm kiếm Sau khi kế tục sự nghiệp dựng nước của 18 đời Hùng Vương, An Dương Vương Thục Phán đã đánh tan năm mươi vạn quân Tần xâm lược; đổi tên nước Văn Lang thành Âu Lạc và dời đô từ vùng núi Nghĩa Lĩnh, Phong Châu xuống vùng Phong Khẻ, hay còn gọi là vùng …
Đề bài Tưởng tượng mình là An Dương Vương kể lại câu chuyện "An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy" theo ngôi thứ nhấtĐể làm được bài văn này các em cần phải hiểu rõ đề tài. Em cần kể lại truyện theo ngôi kể thứ nhất bằng lời của An Dương Vương. Vì ông là một vị vua nên ngữ điệu kể chuyện và ngôi kể em có thể sử dụng "tôi" hoặc "ta".Cùng Đọc tài liệu tham khảo một số bài văn mẫu sau nhéHóa thân thành An Dương Vương kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng ThủyBài số 1 - Đóng vai vị vua An Dương Vương kể lại câu chuyệnTa là An Dương Vương, vị vua của nước Âu Lạc năm nào. Ngồi dưới thuỷ cung ngắm cá bơi lội, nghe tiên nữ hát ca mà lòng ta vẫn âu lo nỗi buồn. Nhớ năm xưa, chuyện ta dựng nước rồi làm mất nước mà đau đớn vô đó, sau khi lên ngôi vua, ta bèn nghĩ việc xây thành. Nhưng khốn đốn thay, xây thành ở đất Việt Thường hễ đắp tới đâu lại lở tới đấy. Nghe nói vì đất nơi này còn vương vẩn những hồn ma của các vị tướng bại trận mà họ không cho ta thuận lợi đắp thành. Ta lập đàn trai giới, cầu đảo bách thần. Ngày mồng bảy tháng bảy ta bỗng thấy một cụ già từ phương Đông đứng trước cửa thành mà than rằng “ Xây dựng thành này bao giờ cho xong được”. Ta thấy thế, mừng rỡ lắm, đón vào trong điện, thi lễ hỏi lý do đắp thành mãi không xong thì cụ già trả lời “ Sẽ có xứ Thanh Giang tới cùng nhà vua xây dựng thành mới thành công”, rồi từ biệt ra lời đó, ngày hôm sau ta đứng ngoài cửa đông chờ đợi, và bất ngờ thấy một con Rùa Vàng nổi lên mặt nước, nói sõi tiếng người, xưng là sứ Thanh Giang, ta mừng rỡ vội vã dùng xe nghênh đón, rước Rùa Vàng vào thành. Nhờ sự giúp đỡ của Rùa Vàng, thành sau nửa tháng thì xong. Ngắm nhìn thành mới mà lòng ta vui sướng. Thành rộng hơn ngàn trượng, xoắn ốc nên ta gọi nó là Loa Vàng ở với thành ta được ba năm rồi ra về. Trước khi đi, ta bày tỏ lòng thành kính cảm tạ và hỏi thần nếu giặc đến, làm thế nào giữ nước. Rùa Vàng nghe hỏi rồi tháo vuốt đưa ta, dặn “ Đem vật này làm lẫy nỏ, nhằm quân giặc mà bắn thì không lo gì nữa”Nghe lời thần, ta đưa Cao Lỗ làm nỏ, lấy vuốt rùa làm lẫy và đặt tên là “ Linh quang Kim Quy thần cơ”. Thời gian sau, quân Triệu Đà cử binh xâm lược nước ta, ta lấy nỏ thần ra bắn, làm quân giặc khiếp sợ và thua trận, chạy về Trâu Sơn đắp luỹ và xin bao lâu sau, Đà cầu hôn. Ta gả con gái xinh đẹp Mị Châu cho con trai Đà là Trọng Thuỷ và để cho hắn ở lại cung. Nhưng đó quả thật là sai lầm. Ta không nghĩ đến rằng, con rể lại dụ dỗ Mị Châu ngây thơ cho xem nỏ thần rồi đánh tráo nỏ thần mang về phương được nỏ thần, Triệu Đà mang quân đến đánh. Khi đó ta vẫn chưa biết chuyện, vẫn ung dung chơi cờ vì nỏ thần còn trong tay thì ta chẳng sợ gì. Nhưng éo le thay, khi ta biết nỏ kia không phải nỏ thần thì quá muộn, giặc đã tiến sát thành, ta phải cùng Mị Châu lên ngựa bỏ chạy về phương càng chạy thì ta vẫn thấy giặc đuổi theo sau. Đến tới bờ biển, ta biết đó là đường cùng. Ta bèn kêu rằng “ Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu” Rùa Vàng từ dưới nước xuất hiện, thét lớn “ Kẻ nào ngồi sau ngựa chính là giặc đó”. Ta bất ngờ quay lại nhìn thấy đường rải đầy lông ngỗng, trên tay con gái Mị Châu là áo lông ngỗng, ta hiểu ra chuyện và vô cùng tức giận. Ta tức giận vừa đau lòng mà tuốt kiếm chém Mị Châu. Mị Châu thấy vậy, bèn khấn với ta “Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù”. Dù đau lòng nhưng là một kẻ phản nghịch, tội đồ quốc gia ta không thể tha thứ với cương vị một người đứng đầu đất theo Rùa Vàng xuống biển. Mị Châu con ta chết ở bờ biển, máu chảy xuống nước, trai ăn vào tạo thành hạt châu. Trong Thuỷ đến đó, thấy con ta đã chết, ôm xác về táng ở Loa Thành, xác biến thành ngọc thạch. Con ta chết, Trọng Thuỷ cũng đau đớn, nhớ mong mà tự tử ở giếng. Nước giếng đó rửa ngọc ở biển Đông thì ngọc vô cùng sáng và đẹpCâu chuyện năm nào được nhân dân ta truyền nhau khiến ta càng day dứt không yên. Chỉ vì những phút giây thiếu cảnh giác mà ta làm mất nước. Đó là bài học xương máu, đau đớn dành cho thêm Đóng vai Mị Châu kể lại truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng ThủyBài số 2 - Đóng vai vua An Dương Vương kể lại câu chuyệnTa là An Dương Vương, vị vua đã xây nên thành Cổ Loa bền vững và đã được thần Kim Quy trao tặng cái lẫy thần nên giữ được bình yên cho muôn dân. Lúc đó, Triệu Đà sang xâm lược nhiều lần nhưng hắn phải thất bại trước cái nỏ thần linh thiêng kì diệu ấy Chỉ cần một mũi tên bắn ra là có biết bao quân sĩ gục ngã. Tức giận, hắn chờ đợi thời cơ; còn ta tự đắc trước những chiến công nên không dè dặt nghĩ đến những âm mưu hiểm độc của Triệu ngày kia, một tên tâm phúc của Triệu Đà mang lễ vật đến xin cầu hòa. Ta nhận lời ngay vì không muốn kéo dài binh đao khói lửa. Từ đó, hắn cho con trai là Trọng Thủy sang lân la với con gái ta là Mị Châu. Trọng Thủy là chàng trai lịch lãm nên hắn dễ dàng lấy được lòng cha con ta. Thế rồi, Triệu Đà chính thức mang lễ vật đến cầu hôn Mị Châu cho Trọng Thủy. Đã từ lâu Mị Châu cũng phải lòng Trọng Thủy rồi nên ta không có lí do gì mà từ chối. Chúng cưới nhau và sống hết sức thuận hòa hạnh phúc. Nhưng đối với ta, Trọng Thủy có vẻ hơi khác thời gian, Trọng Thủy xin phép về thăm cha rồi không bao lâu quay trở lại. Ta cho quân bày yến tiệc và rót rượu cho Trọng Thủy nhưng hắn từ chối. Ngược lại, hắn lại mời ta uống liên tiếp đến nỗi ta say mèm chỉ thoáng thấy bóng hắn vụt qua rồi ta không biết gì nữa. Đến khi tỉnh lại, ta thấy Trọng Thủy đang ngồi bên cạnh ta cung kính nói– Thưa nhạc phụ, người đã khỏe chưa?– Ta khỏe rồi. Sao con không đến với Mị Châu? Ta thì thào.– Hiền thê đã có nô tì chăm sóc rồi! Hắn nhỏ nhẹ lại nói tiếp– Được rồi, con cứ đến thăm vợ con kính cẩn chào– Xin phép nhạc phụ, con cả những nghi ngờ trong ta từ trước đến nay đã tan biến hết. Đang sống yên vui, bất ngờ Trọng Thủy lại xin về nước khiến Mị Châu buồn bã vô cùng. Chỉ mấy ngày sau, Triệu Đà ùn ùn kéo đại quân sang. Ta ngạc nhiên quá, nhưng tin tưởng vào nỏ thần nên vẫn ung dung ngồi đánh cờ chờ quân giặc đến gần thành rồi bắn luôn. Không ngờ, nỏ thần hết hiệu nghiệm mà quân thù đang đi vào thành. Vừa hoảng sợ và thắc mắc ta không hiểu nổi lí do nào mà nỏ thần không còn ứng nghiệm nữa. Cuối cùng trước tình thế cấp bách ta cùng Mị Châu lên ngựa tháo chạy. Nhưng chạy đến đâu cũng nghe tiếng reo hò quân giặc đuổi theo. Cùng đường, ta hướng mắt về phía biển khơi gọi thần Kim Quy cứu giúp. Bỗng thần nổi lên và dõng dạc nói "Giặc ở sau lưng nhà vua đó!".Ta quay lại nhìn thì chỉ có Mị Châu với chiếc áo lông ngỗng đã trụi cả lông. Ta chợt hiểu ra tất cả. Thì ra bọn giặc dò theo dấu lông ngỗng để đến được đây. Và cũng chính Mị Châu, đứa con gái thơ ngây của ta đã vô tình tiết lộ bí mật nỏ thần cho tên gián điệp Trọng Thủy cho nên ta mới có ngày này. Quá tuyệt vọng, không còn con đường nào khác ta rút gươm ra chém chết Mị Châu rồi tự tử. Nhưng thần Kim Quy lại rẽ mặt nước cho ta đi xuống là câu chuyện sự thật của đời ta, của vua An Dương Vương đã không cảnh giác trước kẻ thù nên cơ nghiệp bị sụp đổ. Ta mong rằng những kẻ kế vị sau này xem đây là bài học xương máu mà giữ số 3 - Đóng vai An Dương Vương kể lại câu chuyện rồi rút ra bài họcTa là An Dương Vương, vua của nước Âu Lạc. Bây giờ ta đang ở dưới biển nhờ sự giúp đỡ của rùa vàng. Đến bây giờ ta vẫn nhớ như in việc ta đã làm mất nước ta vào tay kẻ thù như thế nào. Bây giờ ta sẽ kể lại cho mọi người chuyện đau lòng ấy mà có thể ta không bao giờ quên khi ta nổ lực xây thành nhưng hễ đắp đến đâu lại lỡ đến đấy. Một ngày nọ, ta gặp được Rùa Vàng và được ngài ấy giúp đỡ. Cuối cùng ta cũng xây được một ngôi thành kiên cố lấy tên là Loa Thành hay Cổ Vàng ở lại ba năm rồi cũng trở về. Trước khi về ngài đã lấy vuốt của mình và trao cho ta rồi bào “Người hãy đem vuốt này làm lẫy nỏ để chế tạo ra nỏ thần và chống lại quân giặc”. Ta cảm tạ Rùa Vàng và tiễn ngài ấy trở về. Sau đó, ta làm theo và giao việc làm lẫy nỏ cho Cao Lỗ. Thế là ta đã có được một chiếc nỏ thần và khi bắn ra thì có một trăm mũi tên bay ra và giết chết hàng trăm quân Triệu Đà tiến quân sang xâm lược nước Âu Lạc, may nhờ có nỏ thần mà ta chiến thắng được Triệu Đà. Sau đó không lầu, Triệu Đà sang cầu thân xin cho con trai của mình là Trọng Thủy được kết thân cùng với con gái của ta là Mị Châu – đứa con gái mà ta hết mực yêu thương. Nhưng vì tình giao hảo giữa hai nước, ta đã đồng ý với hắn. Vã lại, ta nghĩ mình đã có nỏ thần trong ta nên kẻ thù không làm gì nhìn lại Trọng Thủy, ta thấy hắn cũng là một người anh tuấn. Nhìn bề ngoài trông hắn cũng không đến nỗi là người xấu nên ta mới đồng ý gã con gái ta cho hắn, chỉ mong Mị Châu được hạnh phúc. Nhưng vì quá thương con, không nỡ rời xa đứa con thân yêu và sợ khi về nước chồng sẽ không được coi trọng và hạnh phúc nên ta liền nghị với Triệu Đà cho Trọng Thủy sang ở rễ. Nào ngờ, Triệu đà đồng ý ngay mà ta nào biết âm mưu của hắn. Mãi đến sau này, ta mới biết ta đã vô tình tiếp tay cho kế hoạch của thời gian ở rễ, Trọng Thủy luôn tỏ ra là một con người tốt nên ta cũng chẳng mảy may nghi ngờ mà nới lỏng phòng bị. Ta nào ngờ hắn lại lợi dụng đứa con gái ngây thơ của ta. Hắn dụ dỗ Mị Châu dẫn đến nơi cất dấu nỏ thần và đánh tráo. Sau khi đạt được mục đích, hắn xin về nước thăm cha. Mị Châu nghe vậy lòng buồn rười rượi nhưng cũng đồng lâu sau, quả thật Triệu Đà đã mang quân sang đánh. Ta ỷ lại có nỏ thần nên vẫn ung dung ngồi đánh cờ. Đến khi giặc tiến quân đến sát cửa thành, ta mới sai người đem nỏ thần ra bắn. Lúc này, ta mới phát hiện nỏ thần không còn và biết rằng nỏ thần đã bị lấy trộm và thủ phạm là Trọng Thủy – chồng của con gái mình. Thấy thế quân khó chống, ta leo lên lưng ngựa và để Mị Châu phía sau, phi ngựa về hướng Nam. Chạy ra đến biển mà giặc vẫn còn đuổi theo. Ta liền kêu lớn “Rùa vàng ơi mau đến cứu nguy”. Rùa Vàng hiện ra và nói “Giặc ở ngay sau lưng ngươi”. Câu nói ấy làm ta bất ngờ vì phía sau ta chỉ có đứa con gái yêu quý. Nhưng khi nhìn thấy tấm áo lông ngỗng của con gái trở nên xơ xác thì ta liền tỉnh ngộ và nhận ra mọi không muốn nhưng khi nghỉ đến việc nước mất nhà tan, làm hại bao nhiêu người dân vô tội thì ta đã tuốt kiếm xuống tay giết đi đứa con gái ruột của mình. Sau đó nhờ sự giúp đỡ của Rùa Vàng mà ta xuống được biển và ở lại đến ngày hôm nay. Sau này, ta biết Mị Châu đã nhận ra lỗi lầm mà mình đã gây nên. Mị Châu nói rằng “Nếu tấm lòng trung hiếu bị người đời lừa dối ta xin nguyện biến thành châu ngọc”. Sau khi chết, xác Mị Châu biến thành ngọc thạch, còn máu được trai ăn vào hóa thành ngọc trai. Điều đó nói lên sự trung hiếu của Mị Châu với đất nước. Sau đó Trọng Thủy cũng đau lòng mà bài học đắt giá này, ta muốn khuyên mọi người không nên chủ quan, khinh địch, dễ tin người, phải biết đặt lợi ích của mọi người lên trên lợi ích của cá nhân để không phải hối hận như số 4 - Hóa thân thành An Dương Vương kể lại câu chuyện với ngôi thứ nhấtChuyện xảy ra đã lâu, nhưng mỗi khi nhắc tới, tôi lại không khỏi dằn vặt bản thân đã làm cơ đồ rơi vào tay giặc. Đến bây giờ, nỗi ăn năn, hối hận vẫn còn ám ảnh trong đây, tôi vốn là vua của nước Âu Lạc thân yêu, tên họ Thục Phán. Tôi có xây thành ở đất Việt Thường, nhưng ngặt nỗi đắp tới đâu lại lở ra tới đó. Tôi buồn bã, tôi thất vọng tràn trề. Tôi lập đàn trai giới, cầu đảo bách thần, mong được sự giúp đỡ. Tôi luôn hi vọng có ai đó giúp tôi trong việc xây thành khó khăn này. Bất ngờ thay, ngày mồng bảy tháng ba, từ phương đông bỗng có một cụ già đến trước cửa thành mà than rằng "Xây dựng thành này biết bao giờ cho xong được!". Tôi mừng rỡ, đoán biết là người tài mà mình đang cần chiêu mộ. Tôi liền sai người đón vào điện, làm nghi lễ chào mừng và bày tỏ nỗi lòng mình. Tôi thành thực mà giãi bày "Ta đắp thành này đã nhiều lần băng lở, tốn nhiều công sức mà không thành, thế là cớ làm sao?". Nghe xong, có già chỉ đáp "Sẽ có sứ Thanh Giang tới cùng nhà vua xây dựng thành mới thành công". Cụ già nói xong rồi từ biệt ra về mà không kịp để tôi hỏi han thêm điều gì tối đêm ấy, tôi trằn trọc, băn khoăn không ngủ được. Tôi suy nghĩ về lời cụ già đó nói. Hôm sau, tôi ra cửa đông sớm, ngóng đợi. Chợt tôi thấy có một con rùa Vàng từ phương đông lại, nổi trên mặt nước. Kì lạ là nó nói sõi tiếng người và tự xưng là sứ Thanh Giang, thông tỏ việc trời đất, âm dương, quỷ thần. Tôi mừng rỡ vì biết người mình cần đã xuất hiện. Đúng như lời cụ già đã báo cho tôi trước đó, sứ Thanh Giang nay đã xuất hiện rồi. Tôi lập tức chuẩn bị nghi lễ ,dùng xe vàng rước vào trong xây nhanh hơn tôi nghĩ. Trong vòng nửa tháng, thành đã hoàn thành xong. Thành nhìn đẹp lắm. Tôi vẫn nhớ thành đó rộng hơn ngàn trượng, xoắn như hình trôn ốc, cho nên gọi là Loa Thành hay còn gọi là Quỷ Long Thành. Tôi mừng rỡ khi thành được xây dựng xong. Tôi cũng phần nào an tâm vì sự bình yên cho dân làng. Rùa Vàng ở lại với chúng tôi ba năm rồi từ biệt ra về. Lúc tiễn đưa, tôi đã gửi lời cảm tạ "Nhờ ơn của thần, thành đã xây được. Nay nếu có giặc ngoài thì lấy gì mà chống?". Rùa Vàng liền đáp lại "Vận nước suy thịnh, xã tắc an nguy đều do mệnh trời, con người có thể tu đức mà kéo dài thời vận. Nhà vua ước muốn ta có tiếc chi". Nói xong, Rùa Vàng bèn tháo vuốt đưa cho tôi và nói "Đem vật này làm lẫy nó, nhằm quân giặc mà bắn thì sẽ không lo gì nữa". Dứt lời, Rùa Vàng trở về biển nhanh chóng sai Cao Lỗ làm nỏ, lấy vuốt rùa làm lẫy. Tôi gọi nỏ là "Linh quang Kim Quy thần cơ". Chẳng bao lâu sau, như sự lo lắng của tôi, nước có giặc tràn vào. Triệu Đà đem quân đến giao chiến, hòng thâu tóm thành. Tôi bèn lấy nỏ thần ra bắn, trăm phát trăm trúng, quân Đà thua thảm, bèn rút quân về Trâu Sơn đắp lũy không dám đối chiến, viết thư xin cầu sống dân chúng từ đó được yên ổn, xã tắc bình an. Tôi vốn có một cô con gái xinh đẹp, nết na tên là Mị Châu đương độ tuổi kén chồng. Lúc ấy, Đà sang cầu hôn. Tôi vô tình đồng ý mà không mảy may nghĩ tới mối thù xưa. Tôi cứ nghĩ cuộc hôn nhân này là môn đăng hộ đối, là vừa lứa xứng đôi, các con sẽ trăm năm hạnh phúc. Nhưng tôi đã lầm. Đây chỉ là một kế của Đà hòng cướp đoạt nỏ thần của tôi. Vậy mà khi ấy, tôi chẳng hề để ý. Mị Châu là đứa con gái ngoan ngoãn, là một người vợ hiền hết mực thương chồng. Trong một lần Mị Châu cho Trọng Thủy xem trộm nỏ thần, Trọng Thủy đã tráo nỏ thần đem về phương Bắc, lấy lí do thăm cha. Lúc ấy, tôi vẫn không hề biết rằng nỏ thần đã bị cô con gái thân yêu của mình vô ý trao tay bao lâu sau ngày Trọng Thủy về phương Bắc, Triệu Đà đem quân sang đánh. Tôi cũng không ngờ Đà vẫn còn nặng thù với việc thua ngày xưa. Nhưng tôi đã có nỏ thần trong tay, tôi ung dung, thản nhiên ngồi đánh cờ. Tôi mặc kệ Đà đánh chiếm ra sao. Chỉ khi Đà cho quân tiến sát vào, tôi mới đem nỏ thần ra đánh. Nhưng... nỏ thần đâu? Kia chỉ là cái nỏ rất bình thường. Tôi hoảng loạn khi nỏ thần bị đánh cắp. Tôi cùng con gái bỏ chạy về phía phương Nam. Tôi và Mị Châu cứ chạy, Mị Châu cứ lặng lẽ rải lông ngỗng trên đường mà tôi không hề biết. Chạy đến bờ biển, đường cùng, tôi bèn kêu lớn "Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu". Rùa Vàng khi ấy mới hiện lên và nói "Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó". Tôi quay qua Mị Châu, không khỏi sững sờ khi con gái mình chính là giặc, chính là kẻ đã đưa mình đến bước đường cùng. Chẳng nghĩ ngợi, đắn đo, tôi tuốt kiếm chém Mị Châu, máu chảy lênh láng. Tôi cầm sừng tê bảy tấc, Rùa Vàng rẽ nước dẫn tôi xuống đang sống dưới hải cung, nhưng không khỏi thương tiếc về đất nước mình. Tôi đã lầm lỡ, đã quá tự tin, đã không hề cảnh giác với kẻ thù, để khi mọi chuyện lỡ rồi cũng không còn đường rút. Hi vọng mọi người đừng ai sơ ý giống tôi, cũng đừng ai mất cảng giác như tôi để chuyện xấu không xảy thêm Sơ đồ tư duy Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy-/-Trên đây là một số bài văn mẫu hóa thân thành An Dương Vương kể lại Truyện An Dương Vương và Mị Châu, Trọng Thủy do Đọc tài liệu sưu tầm được, mong rằng các em sẽ hoàn thiện được bài văn của mình tốt nhất! Xem thêm trọn bộ văn mẫu 10 để giúp các em hoàn thiện các bài văn khác nữa nhé!
Đóng vai nhân vật Mị Châu kể lại câu chuyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy Bài văn mẫu cho đề bài Đóng vai nhân vật Mị Châu kể lại câu chuyện trong “Truyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy” sách giáo khoa Ngữ văn lớp 10 chương trình tiêu chuẩn tập 1 trang 39 - trang 43. Đóng vai nhân vật Mị Châu kể lại toàn bộ câu chuyện Ta là Mị Châu, con gái của vua An Dương Vương, là công chúa của nước Âu Lạc. Từ nhỏ đã luôn được vua cha yêu thương hết mực, không ai ngờ ta sẽ gieo mối họa lớn cho cha và đất nước của mình vì sự nhẹ dạ và ngây thơ, cả tin người. Hôm nay kể ra đây câu chuyện của ta như một bài học đắt giá để người đời sau soi vào, lấy đó làm lời răn về sự lý trí, cảnh giác, phân minh giữa công và tư. Đừng dại khờ rước lấy sự phản bội từ kẻ vô tâm và gây khổ đau cho người yêu thương mình. Cái đau tận xương cốt ấy trong ta có lẽ là mãi mãi … Thần Kim Quy sau khi giúp vua cha xây thành cổ Loa, đã ban cho một cái móng của mình để làm lẫy nỏ giữ thành. Chiếc nỏ, có được móng chân của thần làm lẫy, có thể bắn trăm phát trúng cả trăm, và chỉ một phát có thể giết hàng ngàn quân địch, lấy tên “Linh quang Kim Quy thần cơ”. Mọi người đều gọi đó là nỏ thần. Cha ta chọn trong các vị quan thần được một người rất khéo tên là Cao Lỗ và giao cho nhiệm vụ chế tạo chiếc nỏ thần. Cao Lỗ đã bỏ sức nghiên cứu, gia công trong nhiều ngày mới hoàn thành. Chiếc nỏ to lớn và chắc chắn, khác hẳn với những nỏ thường. Đặc biệt lúc mới thử nỏ không ai cũng có thể giương nỏ, chỉ có vua cha mới có thể phát huy hết lực công phá của nỏ thần. Cha quý chiếc nỏ thần vô cùng, xây riêng một nơi bí mật để cất giữ nỏ. Xem thêm Đóng vai An Dương Vương kể lại toàn bộ câu chuyện Phân tích nhân vật An Dương Vương hay nhất có dàn ý Nhờ có nỏ thần, quân ta liên tục thắng trận, thành công bảo vệ biên cương trước tham vọng của Triệu Đà mà không phải phí hoài tướng sĩ. Đất nước vui mừng, mở tiệc vui ca với hy vọng về tương lai ấm no của dân tộc. Điều không tưởng là Triệu Vương sai Trọng Thuỷ - con trai lão - sang cầu thân. Trọng Thủy lớn lên khôi ngô, tuấn tú, cũng là một tướng tài của đất nước lại thêm miệng lưỡi ngon ngọt đã nhanh chóng được lòng cha ta. Thấy đôi trẻ xứng đôi vừa lứa, Trọng Thủy có thể là một tấm chồng tốt để ta trao thân gửi phận, vua cha liền gả ta cho chàng. Hơn hết, Trọng Thủy cũng bằng lòng ở rể, sống trong cung điện cùng cha con ta. Từ lúc lấy nhau, chàng yêu chiều ta hết mực, so với cha ta cũng không thua kém một phần nào. Ta lúc ấy chính là người hạnh phúc nhất thế gian, có cha chiều chuộng có chồng thương yêu có muôn dân bá tánh tôn trọng. Ta cũng sẵn sàng làm tất cả để bảo vệ hạnh phúc gia đình mình dù là trao trọn con tim hay nhất mực tin tưởng một người. Đến một hôm chàng hỏi dò về việc giữ thành của cha ta. Ta cũng thành thật tường thuật tất cả những điều mình biết cho người chồng yêu quý của ta nghe, bao gồm cả về nỏ thần. Chồng ta có vẻ rất ngạc nhiên, hào hứng muốn được xem chiếc nỏ. Ta không ngần ngại, lập tức chạy đến nơi cất giữ, lấy nỏ thần đem ra cho chồng xem. Đóng vai nhân vật Mị Châu kể lại câu chuyện Nơi cất giữ ấy là hoàn toàn bí mật, chỉ có ta và cha biết. Vì cha luôn yêu thương hết mực tin tưởng đứa con gái là ta, cả cách sử dụng ta cũng được cha hướng dẫn để đề phòng bất trắc trong tương lai. Đứa con gái yêu quý của cha lại chỉ cho tên gian xảo biết cách sử dụng và tất cả bí mật của nỏ thần. Chồng ta là người ham học hỏi cái mới, thích nghe chuyện lạ bốn phương. Đó là điều ta từng tin tưởng. Có lần, Trọng Thủy vì chữ hiếu "nghĩa mẹ cha không thể dứt bỏ" muốn về phương Bắc thăm cha. Ta lòng không nỡ xa người thương, Trọng Thủy cũng bùi ngùi xa chẳng may loạn lạc, khó thể tìm gặp, biết đâu hội ngộ. Cảm động trước tình yêu của người chồng son sắt, ta nghĩ ra chiếc áo lông ngỗng mà cha tặng “Thiếp có cái áo gấm lông ngỗng, đi đến đâu sẽ bứt lông mà rắc ở ngã ba đường để làm dấu, như vậy sẽ có thể cứu được nhau.” Sau khi Trọng Thủy đi không bao lâu, quân của Triệu Đà - cha chồng ta đã kéo sang đánh Âu Lạc. Như bao lần trước có nỏ thần, vua cha không hề lo sợ, khoan thai đánh nốt ván cờ rồi mới lấy nỏ ra trận. Đến khi quân giặc đã đến sát chân thành, cha giương nỏ thần ra bắn thì nó chẳng khác gì chiếc nỏ tầm thường. Tình thế hiểm nguy, quân sĩ lập tức yểm trợ để cha rút lui. Cha vội lên ngựa, bỏ lại tất cả, trên người chỉ mang một thanh kiếm phòng thân và để ta ngồi sau lưng, phi thoát về phương Nam. Xem thêm Phân tích nhân vật An Dương Vương Cảm nhận nhân vật Trọng Thủy hay nhất Bài học rút ra từ truyện An Dương Vương Ngồi sau lưng cha, ta chỉ biết nghĩ về người chồng đi xa chưa biết tin tức, sợ chàng lo lắng, ta y theo lời hẹn ước bứt lông ngỗng ở áo rắc khắp dọc đường. Ngựa phi không biết bao lâu, cuối cùng trước mặt cha con ta chỉ có biển mênh mông không còn đường chạy. Trước mặt là biển lớn, sau lưng là quân địch hung tàn, không còn lối nào chạy, cha liền hướng ra biển, khấn thần Kim Quy “Trời hại ta, sứ Thanh Giang ở đâu mau mau lại cứu.” Cha vừa khấn xong thì thần Kim Quy xuất hiện, bảo cha rằng “Kẻ ngồi sau lưng chính là giặc đó!” Cha bàng hoàng trước sự thật. Ta cũng đau đớn hiểu ra sự tình, chỉ kịp khấn “Thiếp là phận gái, nếu có lòng phản nghịch mưu hại cha, chết đi sẽ biến thành cát bụi. Nếu một lòng trung hiếu mà bị người ta lừa dối thì chết đi sẽ biến thành châu ngọc để rửa sạch mối nhục thù.” Rồi nhận lấy án tử từ cha mà không một lời oán trách. Sau khi ta mất dù có hóa thành châu ngọc hay có được thờ phụng thế nào thì nỗi ô nhục hại nước hại dân ta vẫn mang trên vai và tự khắc trong tâm tưởng. Cũng như Trọng Thủy dù có tự vẫn để bồi tội thì chàng vẫn là công thần của nước chàng và là người chồng bội bạc, người rể bất nhân bất nghĩa. Cái chết của ta là để cha ta một phần chuộc lỗi với xã tắc. Còn tội nghiệt của ta, hại đất nước rơi vào tay giặc chỉ vì sự vô tư, vô nghĩ của mình thì như biển cả muôn đời không vơi cạn được. Kể lại toàn bộ câu chuyện qua lời kể của Mị Châu Gửi lời đến những cô gái dại khờ, tình yêu là tươi đẹp nhưng hãy nhìn kỹ kẻ ta để trong tim là người hay là dã thú. Giữa công và tư là một khoảng cách rất lớn. Trước khi dấn thân vào những câu chuyện cảm xúc nồng nhiệt thì vẫn phải nhớ sau lưng chúng ta còn ai đang chờ. Tôi kể ngày xưa chuyện Mỵ Châu Trái tim lầm chỗ để trên đầu Nỏ thần vô ý trao tay giặc Nên nỗi cơ đồ đắm biển sâu… bài thơ “Tâm sự” của Tố Hữu Xem thêm Dàn ý phân tích truyền thuyết An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy Bài mẫu phân tích truyện An Dương Vương và Mị Châu- Trọng Thủy Trên đây là hướng dẫn soạn bài văn mẫu Đóng vai nhân vật Mị Châu kể lại câu chuyện An Dương Vương và Mị Châu - Trọng Thủy sách giáo khoa Ngữ văn lớp 10 chương trình tiêu chuẩn tập 1 trang 39 - trang 43. Chúc các bạn ngày càng yêu thích và học tốt môn Văn.
nhập vai mị châu kể lại chuyện an dương vương